Phim Full HD

Truyện tranh mới

Quảng cáo

Cổ tích việt nam

Truyện cười

Tình bạn

Tình cảm

Truyện teen

Kiếm hiệp

Thần thoại

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Recoil - Trả Thù - Full HD Movie " Sub Việt "

[id]http://www.youtube.com/watch?v=NeIoZ92oFA4[/id]

Điệp Vụ Tuyệt Mật 2013

[id]http://www.youtube.com/watch?v=meFOeRJTrFY[/id]

- Lưu ý: để xem phim có Phụ đề, bấm chũ CC trên thanh player của Youtube, nếu chưa thấy xuất hiện vui lòng bấm F5 lại để xem nhé

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Món canh ngon dễ làm - Hướng dẫn cách làm canh ngao nấu nấm

Bạn cần chuẩn bị những nguyên liệu sau:
  •   300g ngao
  •   100g nấm kim châm
  •   50g rong biển
  •   Ít hành lá cắt nhỏ
  •   Vài lát gừng
  •   Gia vị: Hạt nêm
canh ngao nau nam thanh nhe ngon com 1
Thực hiện:
Bước 1:
Ngao mua về rửa sạch lớp vỏ bên ngoài. Sau đó pha một chậu nước muối nhạt. Xắt 2 -3 quả ớt bỏ vào chậu rồi trút ngao vào ngâm. Ngâm khoảng 1 – 2 tiếng cho ngao nhả hết bùn cát. Bước làm sạch ngao này vô cùng quan trọng vì nếu không hương vị của món canh sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Bước 2:
Nấm kim châm cắt bỏ gốc. Rửa nhẹ nhàng dưới vòi nước nhỏ cho sạch kẻo nát.
Gừng cạo vỏ, thái miếng nhỏ.
Bước 3:
Đặt nồi nước lên bếp, thả vào vài nhánh gừng, đun sôi. Gừng sẽ giúp cho món canh bớt tanh và cũng thơm hơn.
Bước 4:
Thả ngao vào.
Khi ngao bắt đầu há miệng thì bạn có thể cho rong biển vào rồi đấy!
Bước 5:
Nấu trong khoảng 2 phút thì thêm nấm kim châm và 1 muỗng cà phê hạt nêm, khuấy đều, nhẹ tay. Tiếp tục nấu trong khoảng 1 phút nữa thì tắt lửa.
Rắc hành cắt nhỏ lên trên mặt trước khi múc canh ngao nấu nấm ra bát
Nước canh ngao nấu nấm ngọt mát, dìu dịu cái ngọt giòn của nấm kim châm, lại pha thêm chút mặn đặc trưng của ngao rất vừa miệng. Khi nấu canh ngao, bạn không phải thêm nhiều gia vị nêm nếm vì ngao vốn đã có vị mặn, điều này cũng giúp giữ cho món canh có vị đậm tự nhiên. Nhưng nếu muốn, bạn vẫn có thể nêm thêm chút mỳ chính sau khi tắt bếp để vị ngọt hài hòa hơn.
>> Tham khảo thêm cách nấu các món ăn ngon : món ngon cuối tuầnmón ngon Việt Nam , game nấu ăn nhà hàng ,
Ngày nắng nóng, một bát canh ngao thanh nhẹ khiến cho bữa cơm vừa miệng lại dễ ăn hơn. Trong những ngày mưa lành lạnh, xì xụp húp bát canh ngao nóng hổi, thơm ấm vì gừng cay trước khi bắt đầu bữa cơm thì cái bụng đói cũng cảm thấy được xoa dịu.
Một số bà nội trợ có thói quen luộc ngao trước rồi tách bỏ vỏ để lấy thịt và gạn nước để nấu canh. Như thế khi ăn rất tiện nhưng khi thưởng thức cũng kém phần thú vị hơn. Cái việc vừa đưa tay nhặt ngao vừa nhẩn nha tận hưởng phần thịt ngao tươi, ngọt, dai dai còn nguyên vị biển cũng có cái thích thú của nó. Món này dễ nấu, lại không tốn nhiều thời gian nên lỡ có ngày nào quá bận rộn thì các mẹ đừng quên ghi nó vào thực đơn nhé!

Nên và không nên cho bé ăn những loại hải sản nào?

  • 1. Cho bé ăn những loại hải sản nào?
    Trong số các loại hải sản, cá biển là thực phẩm tuyệt vời đối với sức khỏe do chứa đạm có giá trị sinh học cao với tỷ lệ cân đối, phù hợp với cơ thể người. Cá còn rất giàu chất béo không no omega-3 cần để tạo màng tê baò thân kinh và có tác dụng phòng chống bệnh tim mạch. Do đó, ăn cá ít nhất 3 lần/tuần rất có lợi cho sức khoẻ. Gan cá còn rất giàu vitamin A và D. Hàu thì rất giàu kẽm là thành phần của hơn 300 enzyme bên trong cơ thể, là chất cần thiết để trẻ tăng trưởng, và cũng rất cần để phát triển hệ sinh dục. Hầu hết các loại hải sản đều giàu canxi (nhất là các loại cá nhỏ ăn được cả xương) nên rất cần cho xương và răng. Nhưng nêu không biết lựa chọn, bảo quản, chế biến hải sản đúng cách và ăn có mức độ thì có thể “lợi bất cập hại”.
    Cho trẻ ăn hải sản cần chọn loại hải sản tươi.
    Cho trẻ ăn hải sản cần chọn loại hải sản tươi.
    Cá đồng tuy không chứa nhiều các acid béo chưa no như cá biển nhưng cũng chứa nhiều chất đạm quý dễ hấp thu, lại ít gây dị ứng hơn cá biển. Vì vậy, khi trẻ mới bắt đầu ăn cá các bà mẹ nên cho ăn cá đồng trước, nên chọn cá nạc ít xương như: cá quả (cá lóc), cá trắm, cá trê... Cá biển: nên ăn cá hồi, cá thu, cá ngừ. Các loại cá này chứa nhiều omega-3 (các acid béo chưa no rất tốt cho sự phát triển thần kinh và thị giác của trẻ, phát triển trí não giúp bé thông minh hơn).
    Tôm cũng là thức ăn giàu đạm và canxi, từ tháng thứ 7 trở đi các bà mẹ có thể cho con ăn tôm đồng, tôm biển . Cua đồng là thức ăn chứa hàm lượng canxi cao, vì vậy nên cho trẻ ăn thường xuyên để cung cấp canxi cho trẻ.
    Các loại hải sản có vỏ như: hàu, ngao, hến, trai… nên cho bé ăn khi đã 1 tuổi, dùng nước nấu cháo, còn thịt xay băm nhỏ, các loại hải sản này chứa nhiều kẽm, một vi chất quan trọng đối với trẻ em.
    Hải sản thường giàu đạm và các dưỡng chất cần thiết khác. Hải sản cũng rất ít chất béo no và chứa acid béo không no omega-3, là chất béo thiết yếu cho cơ thể. Hải sản còn giàu vitamin (đặc biệt là vitamin nhóm B) và khoáng chất (canxi, kẽm, sắt, đồng, kali…). Do đó, hải sản sẽ góp phần đa dạng cho chế độ ăn cân đối, khoẻ mạnh và giúp trẻ tăng trưởng.
    Tuy nhiên, hải sản cũng ẩn chứa một số nguy cơ đối với sức khoẻ.
  • 2. Những loại hải sản nào không nên cho bé ăn?
    Một số loại cá chứa hàm lượng thủy ngân và các chất ô nhiễm cao. Nên tránh ăn cá mập, cá kình, cá lưỡi kiếm (cá cờ), cá thu lớn, cá ngừ lớn. Điều quan trọng nhất là khi cho bé ăn hải sản các bà mẹ phải chọn loại còn tươi, không ăn hải sản đã chết vì dễ gây ngộ độc thức ăn cho bé.
    >> Tham khảo thêm cách nấu các món ngon , món ngon cho bémón ngon mỗi ngàymón ngon cuối tuần
  • 3. Cách chế biến hải sản
    Cách chế biến hải sản không đúng cũng có thể gây bất lợi cho cơ thể bé. Hải sản chế biến chưa chín hẳn (gỏi cá sống, hàu sống, sò, mực nướng…) có thể ẩn chứa vi trùng và ký sinh trùng. Đó là nguyên nhân của không ít trường hợp nhiễm trùng đường ruột khi ăn hải sản. Ngày nay, khi môi trường ngày một ô nhiễm thì một nguy cơ nữa phải kể đến khi ăn nhiều hải sản là khả năng nhiễm kim loại nặng như thủy ngân.
    Khi trẻ còn trong giai đoạn ăn bột và cháo: Tốt nhất là xay, nghiền nhỏ cá, tôm để nấu bột hoặc cháo. Nếu là cá đồng nhiều xương, bạn nên luộc chín cá rồi gỡ xương. Cá biển nạc có thể xay sống như xay thịt rồi cho vào nấu bột, nấu cháo cho bé. Với cua đồng thì giã lọc lấy nước để nấu bột, cháo. Tôm to: bóc vỏ sau đó xay hoặc băm nhỏ, với tôm quá nhỏ có thể giã lọc lấy nước như nấu bột cua.
    Với các loại hải sản có vỏ luộc chín lấy nước nấu cháo, bột , thịt xay hoăc băm nhỏ cho vào cháo, bột.
    Trẻ đã lớn hơn từ 3 tuổi trở lên: Ngoài ăn các loại cháo, mì, miến… nấu với hải sản có thể cho bé ăn dạng luộc hấp: cua luộc, ghẹ hấp, luộc, ngao hấp…
    Điều quan trọng nhất là phải nấu chín kỹ không cho trẻ ăn gỏi, hoặc nấu chưa chín kỹ.
  • 4. Lượng hải sản ăn bao nhiêu là đủ?
    Ngày nào bạn cũng có thể cho bé ăn 1 - 2 bữa từ hải sản, nhưng tùy theo tháng tuổi mà lượng ăn mỗi bữa khác nhau:
    Trẻ 7 - 12 tháng: Mỗi bữa có thể ăn 20 - 30g thịt của cá, tôm (đã bỏ xương, vỏ) nấu với bột, cháo, mỗi ngày có thể ăn 1 bữa, tối thiểu ăn 3 - 4 bữa/tuần.
    Trẻ 1 - 3 tuổi: Mỗi ngày ăn 1 bữa hải sản nấu với cháo hoặc ăn mì, bún, súp… mỗi bữa ăn 30 - 40g thịt của hải sản.
    Trẻ từ 4 tuổi trở lên: Có thể ăn 1 - 2 bữa hải sản/ngày, mỗi bữa có thể ăn 50 - 60g thịt của hải sản, nếu ăn ghẹ có thể ăn 1/2 con/bữa, tôm to có thể ăn 1 - 2 con/bữa (100g cả vỏ). Với những lợi ích về dinh dưỡng không thể chối cãi của các loại hải sản các bà mẹ nên cho bé ăn hàng ngày, nhưng phải tập cho bé ăn ít một, từ ít đến nhiều, chọn loại tươi ngon, chế biến nấu chín kỹ để tránh ngộ độc thức ăn.

Phương pháp nấu chè thưng - Công thức nấu món chè thưng

Nguyên liệu
Khoai lang: 100g
Khoai môn: 100g
100g bí đỏ, 50g đậu phộng (lạc), 50g đậu xanh cà, 50g hạt điều, 50g phổ tai, 300g dừa nạo, 100g đường trắng, 100g lá dứa, 20g nấm mèo, 1 thìa cà phê hương vani, 1 thìa cà phê muối
Những món ăn ngon ngày mưa, Ẩm thực, mon ngon hang ngay, mon ngon moi ngay, mon ngon de lam, mon ngon viet nam, món ngon việt nam, mon ngon, món ngon, nau an , nau an hang ngay, day nau an , dạy nấu ăn
Cách làm
- Khoai môn, khoai lang, bí đỏ gọt vỏ, rửa sạch, xắt hạt lựu lớn
- Đậu xanh cà ngâm khoảng 30 phút, rửa sạch, xắt hạt lựu lớn
- Đậu xanh cà ngâm khoảng 30 phút, rửa sạch, vớt ra để ráo nước. Nấm mèo xắt bỏ gốc, ngâm nở, rửa sạch, xắt sợi. Lá dứa nhặt rửa sạch, cột thành bó
- Hòa chung một lượng nước vừa đủ vào dừa nạo, vắt lấy nước cốt
- Nấu sôi khoảng 500ml nước, cho đậu xanh vào hầm khoảng 15 phút, cho đậu phộng, lá dứa vào nấu đến khi đậu phộng mềm, tiếp tục cho khoai lang, khoai môn, bí đỏ, nước cốt dừa vào nấu thêm 10 phút nữa. Cho nấm tai mèo, phổ tai, muối, đường, hạt điều vào, để sôi trở lại, tắt bếp, trộn đều chè với hương vani
>> Xem thêm các bài viết : món sốt , món ngon Hà Nội , món ngon , dạy nấu ăn
- Múc chè thưng ra bát, ăn nóng hoặc lạnh tùy thích.
Mách nhỏ
Ngoài những nguyên liệu trên, có thể nấu chè thưng với bột báng, bột khoai, táo khô… Khi nấu khuấy đều tay để chè thưng không bị nằm nồi, dễ bị khét.

Bí quyết luộc thịt gà ngon - Mẹo luộc thịt gà ngon

Nguyên liệu:
Để thực hiện cách luộc gà ngon này, bạn cần chuẩn bị những nguyên liệu sau:
- Nửa con gà ta loại ngon: Với gà mổ sẵn, bạn tránh chọn nhầm gà siêu trứng hay gà bơm nước. Cần chọn gà nhỏ gọn, thịt săn, đàn hồi và không có mùi hôi, ức hẹp, da và mỡ vàng nhạt, có vài vệt màu vàng đậm ở ức, cánh, lưng.
- Xì dầu, dầu ăn (tránh dùng dầu lạc hay loại dầu đậm mùi nào khác).
- Gia vị luộc cùng gà: Hành hoa, hoa hồi, gừng, hoa tiêu (nếu không có hoa tiêu thì bạn dùng thế bằng tổ hợp 3 thứ sau: hạt tiêu, ớt khô và mù tạt) và chút rượu trắng.
Chế biến:
Bước 1:
Gà xát muối, rửa sạch cả ngoài da và phía trong rồi để ráo khô. Chuẩn bị các gia vị luộc: 3 cọng hành hoa rửa sạch (có thể để cả rễ rửa sạch) buộc túm gọn. Đập dập 1 mẩu gừng (nên để nguyên vỏ rửa sạch). Bẻ lấy nửa bông hoa hồi. 15 bông hoa tiêu. Nếu không có hoa tiêu thì bạn dùng thế tạm bằng cả 3 thứ sau: 10 viên hạt tiêu, nửa thìa ớt bột, 1/3 thìa mù tạt.

Bước 2:
Chuẩn bị sẵn 3 cọng hành hoa để chế nước xốt, bạn rửa sạch, thái nhỏ phần ngọn lá, phần thân lá to và cọng trắng cắt khúc dài 4cm và chẻ nhỏ (nếu thích). Cho gà vào nồi, đổ nước lã xâm xấp gà, cho toàn bộ gia vị (đã chuẩn bị sẵn ở bước 1) cùng chút xíu muối vào nồi luộc gà.

Bước 3:
Đun sôi gà bằng lửa vừa, khi nước sôi được 5 phút thì hạ nhỏ lửa đun hơi lăn tăn sôi chừng 10 phút thì lật ngược gà và đun tiếp 10 phút nữa. Sau đó rót 5 - 10ml rượu trắng vào nồi gà luộc rồi tắt bếp, đậy kín vung, để nguyên nồi trên bếp chừng 20 phút nữa để hơi nóng không dừng đột ngột. Cuối cùng bắc nồi ra khỏi bếp và mở vung cho nước luộc và gà nguội tự nhiên.
Bước 4:
Khi nước luộc khá nguội hay chỉ còn ấm nhẹ, bạn xiên gà vào thanh đũa dài rồi bắc trên miệng nồi cho ráo nước luộc. Gà nguội hoàn toàn mới chặt mỏng và dài bằng dao sắc và nặng, nhát chặt dứt khoát. Phi thơm cọng hành với 30ml dầu ăn (hoặc bạn dùng chính mỡ gà đun chảy) rồi đổ 50ml xì dầu vào đun sôi thành xốt xì dầu. Nếu thích, bạn có thể đun cho xốt bay bớt hơi nước và hơi sánh lại.
Bước 5:
Gà chặt xếp nguyên khối lớn phủ đều mặt da gà phía trên. Chan xốt xì dầu nóng đều khắp đĩa gà, rắc hành hoa thái nhỏ lên trên và bày thêm hành hoa thái sợi cho màu sắc tươi tắn. Bạn có thể thay thế hành hoa bằng hẹ, lá chanh, ớt,... tùy theo sở thích.
>> Bạn có thể học thêm cách nấu các món ăn ngon khác : dạy nấu ăn , món ngon  tại món ngon mỗi ngày
Thành phẩm:
Cách luộc gà ngon này cho bạn thành phẩm gà chín mềm nhưng không nát, cay thơm và ngọt vị. Chút rượu ủ gà trong nước ấm sẽ khiến cho hương thơm của các gia vị hòa quyện hơn và cũng giúp gà thêm đậm đà, ngọt ngào nhiều dư vị, nhất là vị cay tê độc đáo.
Gà nguội thịt sẽ săn dai, khi ăn chan xì dầu nóng dậy mùi thơm và tăng độ mượt mà, mềm mại. Gà luộc cay chan xì dầu thơm ngậy và đậm vị như gà quay nhưng ăn lại có độ thanh nhẹ không hề ngấy của gà luộc. Hẳn là bạn sẽ "tốn gà" lắm đấy!
Chúc bạn ngon miệng với cách luộc gà ngon kiểu mới này nhé!

Khoảng cách tình yêu

cùng.
- Mình đi mua kem cho hai người – Nhật Minh cảm thấy lòng ngực nhốn nháo sau cú lộn vòng của tàu lượn siêu tốc, nhưng nếu nôn trước mặt hai cô gái thì đúng là mất mặt nam nhi quá nên giả vờ đi mua kem.

Nói rồi chẳng đợi hai người bọn họ trả lời, cậu nhanh chóng lao đi nơi khác.
Uống một ngụm nước suối tinh khiết mát lành, Thục Quyên cười vui vẻ nói:
- Đây là lần đầu tiên mình chơi trò này, trước giờ chỉ dám nhìn chứ không chơi, đúng là sợ vỡ mật, nhưng mà la hét thoải mái vô cùng.
Bảo Phương gnhe Thục Quyên nói thì cười nhẹ, đón chai nước trên tay Thục Quyên đưa lên uống. Trò chơi này lần trước là do Lăng Phong ép buộc cô chơi, lúc đầu đúng là sợ đến xanh mặt, môi mím chặt nhưng Lăng Phong không ngừng bắt cô hét lên. Trong lúc hét lên đó, dường như những u uất đau buồn của cô đạ theo tiếng thét thoát ra ngoài, tâm hồn cảnh thấy nhẹ nhỏm hơn rất nhiều.
Sau đó họ đi thêm nhiều lần, đến độ cô thấy quen thuộc, không còn cảm giác sợ hãi nữa.
Thục Quyên len lén nhìn Bảo Phương như muốn nói điều gì đó, thấy vậy Bảo Phương liền lên tiếng hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Thục Quyên bèn mở chiếc bìa của mình ra, lỗi trong đó ra một cái hộp đưa cho Bảo Phương, ngập ngừng nói:
- Người đó…người đó bảo mình đưa cho bạn.
Bảo Phương run rẩy khi nhìn thấy cái hộp, tay đưa ra đón lấy chiếc hộp một cách cẩn thận, nhẹ nhàng mở ra. Bên trong quả nhiên là kẹo, rất nhiều kẹo…..
Nước mắt Bảo Phương lặng lẽ rơi ra, Thục Quyên lúng túng không biết làm sao đành im lặng nhìn. Bảo Phương lặng lẽ mở một chiếc kẹo ra chậm rãi cho vào miệng. Là hương vị gừng, vừa ngọt vừa ấm, đó là hương vị mà hai anh em đều thích.
- Anh ấy có khỏe không?
Sau khi im lặng để cho vị chiếc kẹo tan trong đầu lưỡi mình, bảo Phương mới hít thở thật sâu lấy lấy tinh thần hỏi khẽ.
- Theo mình nghĩ, anh ấy khỏe.
- Vậy à – Bảo Phương có cảm giác nhẹ nhỏm, bao lâu nay cô không ngày nào không lo lắng anh Bảo Nam ở bên ngoài gặp nguy hiểm, có khi phải bỏ mạng ở nơi nào đó. Nhưng cô vẫn mong anh sẽ vì cô mà bình yên trở về.
Trước đây, cô chỉ muốn Bảo Nam quay về, nhưng giờ cô chỉ cầu mong anh ấy bình yên là được rồi. bảo Phương cất chiếc hộp gỗ vào bìa rồi đưa tay lau nước mắt.
- Chúng ta đi tolet một chút đi – Thục Quyên bèn đề nghị.
- Ừhm …- Bảo Phương gật đầu đồng ý.
Cả hai bèn đi về hướng tolet, toelt nằm ở một chỗ kha xa nơi họ đứng, vắng vẽ ít người qua lại.
Đang ở trong phòng bỗng bảo Phương nghe tiếng Thục Quyên:
- Đây là tolet nữ, tolet nam bên kia.
……..
- Nè ….các người muốn gì….- Giọng Thục Quyên đầy sợ hãi.
…………
- Không còn ai trong này hết – Thục Quyên lại nhanh chóng nói tiếp.
Bảo Phương biết Thục Quyên cố ý nói như vậy để bảo vệ cho cô, bởi vì nếu như bọn người kia là lũ choai choai thích chọc ghẹo dòm ngó con gái trong nhà vệ sinh thì Thục Quyên sẽ gọi ngay Bảo Phương ra dần cho chúng một trận. Nhưng Thục Quyên lại cố ý nói không còn ai để nhắc nhở và bảo vệ cô khỏi bọn người độc ác.
Bảo Phương đột nhiên nhớ đến ba mình, trong tìm thức, Bảo phương từng có suy nghĩ từng oán trách, nếu như ba cô bỏ mặc cậu bé đó thì chắc giờ này cô sẽ sống hạnh phúc hơn bên anh và ba. Nhưng bây giờ cô hiểu cái cảm giác, không thể ích kỷ sống cho riêng mình. Cô không thể trốn, không thể bỏ mặc Thục Quyên như vậy.
Nhưng mà phải làm sao….Bảo Phương mím môi nín thở, tay cung lại thành nấm đấm thật chặt, một bàn tay vặn nấm cửa muốn mở ra.
- kétttttttttttt
Tiếng mở cửa vang lên đầy kích động, không khí bỗng trùng xuống đầy đáng sợ. Bảo Phương lặp tức thu tay lại.
- Các người muốn gì – Tiếng Thục Quyên đầy sợ hãi hỏi, giọng cô dường như lạc đi rất nhiều.
- Im lặng đi – Một giọng ồn ồn quát lên cắt ngang tiếng nói của Thục Quyên khiến cô giật bắn mình vì sợ, hai tròng mắt đỏ hoe, long lanh lên vì sợ hãi.
- Kéttttttttt
Tiếng cánh cửa kế bên cánh cửa tolet của Bảo Phương vang lên báo hiệu rằng kẻ đó đang đến gần. Bảo Phương mím môi suy nghĩ xem mục đích của bọn người này là gì? Nếu mục đích của bọn người này là những cô gái trẻ thì không lí nào bọn chúng lại chọn một nơi đông đúc như khu trò chơi này mà ra tay. Nếu mục tiêu của bọn chúng là Thục Quyên vì mục đích bắt cóc tống tiền thì bọn chúng lẽ ra nên đánh nhanh rút gọn, đi khỏi nơi này mới đúng. Tại sao lại phải tìm lần lượt tùng tolet như thế này.
Chỉ có một kết luận duy nhất, mục đích của bọn họ chính là cô. Vấn đề là tại sao? Tại sao mục tiêu của chúng chính là cô?
- Kéttttttttt
Cánh cửa phòng tolet của Bảo Phương cuối cùng cũng mở ra, một bàn tay đẩy mạnh cánh cửa bật vào. Một bàn tay to bè đầy lông lá đáng sờ xuất hiện trước mặt Bảo Phương, ngay lặp tức cô chộp lấy bàn tày đầy lông lá đó vào bên trong, đẩy mạnh hắn ta vào tường. Ngay lúc hắn ta còn bất ngờ chưa kịp phản ứng, giơ chân đá mạnh vào khớp gối hắn khiến hắn khụy xuống. Hắn ta cũng nhanh chóng rút con dao dắt ở thắt lưng ra định trở người quay lại tấn công, nhưng bảo Phương đã nhanh chân tung một đá thật mạnh, không gian quá nhỏ, lực chân lại mạnh khiến cả thân người to lớn của hắn ta lần nữa đập vào tường ngất xỉu.
- Ra đây – Tiếng la hơi khàn của một tên nào đó vang lên.
Bảo Phương hít một hơi thật sâu, từ từ bước ra ngoài, gườm mắt nhìn bọn chúng, Thục Quyên bị bọn chúng nắm đầu đang giãy giụa, nước mắt đau đớn rơi đầy gương mặt xinh đẹp.
- Thật không ngờ, cứ tưởng là chỉ đến bắt cóc một nữ sinh bình thường, không ngờ lại gặp một con sư tử cái. Khi về nhất định phải bảo cô ta trả thêm tiền mới được – Vẫn cái giọng khàn khàn đầy khó chịu vang lên.
Bảo Phương đưa mắt nhìn tên đó, gương mặt hắn ta rất lạnh, ánh mắt rất sắc, cái nhìn đủ để giết người, dọa người sợ phát run. Có lẻ hắn ta là chỉ huy của bọn này chỉ có trông hắn ta cũng còn khá trẻ.
- Ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi cô bé, nếu không muốn bị đau – Hắn nhìn Bảo Phuong cười đểu dụ dỗ.
- Nếu anh có bản lĩnh đưa tôi đi thì cứ việc – Bảo Phương nắm chặt tay trừng mắt nhìn hắn ta nói, sau đó cô phóng con dao đã đoạt được của tên kia về phía hắn ta.
Hắn ta dễ dàng né được con dao.
Miệng hắn ta liền nhếch lên, một nụ cười đầy vẻ thích thú:
- Rất có cá tính, anh thích em rồi…nhưng mà xin lỗi nha…bọn anh đã nhận tiền rồi, bắt buộc phải dẫn em đi. Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ cứu em ra.
Bảo Phương thoáng kinh ngạc nhìn cái tên này, hắn ta thật đáng sợ. Nhận lời làm việc gíup người, nhưng cũng có thể trở mặt giành lại.
Rơi vào tay hắn thì không thể lường được hắn sẽ đối xử với ta như thế nào. Cả người thoáng run lên, hai tay co chặt lại, nhìn hắn ta đầy dò xét. Thái độ của Bảo Phương càng khiến hắn ta thích thú vô cùng, hắn cười ngạo nghễ quan sát thái độ của cô.
Bảo Phương đưa mắt liếc nhìn Thục Quyên, cô vẫn đang run lên đầy sợ hãi nhìn Bảo Phương lo lắng. Cô cho tay vào túi của chiếc váy đồng phục siết chặt vật trong đó. Bọn chúng không phải những tên bắt cóc bình thường, một mình cô không thể nào đánh lại bọn chúng, cân nhắc lợi hại, sự an toàn của Thục Quyên, Bảo Phương lặp tức qyết định:
- Tôi đi theo các người. Thả bạn tôi ra…..
- Thông thường bọn anh sẽ không để lại nhân chứng …- Hắn nhếch môi tỏ vẻ lấy làm tiếc.
- Người kêu các người bắt tôi muốn tôi sống hay chết – Bảo Phương nhì hắn đe dọa, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt hắn tỏ ý cương quyết.
Bị cái nhìn uy hiếp của Bảo Phương, tên này nhún vai một cái rồi cười thích chí.
Hắn ta quay đầu nhìn Thục Quyên một cái rồi phẩy tay, tức thì bọn kia liền thả tay buông Thục Quyên ra.
Thục Quyên vội vàng chạy đến bên Bảo Phương.
Lợi dụng lúc Thục Quyên chạy đến bên cạnh cô chắn ngang tầm nhìn của bọn chúng, Bảo Phương lôi điện thoại ra khỏi túi váy nhét vào trong cổ áo của Thục Quyên rồi vờ ôm chầm lấy Thục Quyên an ủi:
- Không sao, đừng sợ….họ sẽ không làm hại bạn đâu.
Rồi trong lúc rời khỏi Thục Quyên, cô nói thật nhanh thật khẽ bên tai Thục Quyên:
- Đưa cho Lăng Phong.
Nói rồi cô nhanh chóng bước đi theo bọn chúng, cố đi thật nhanh để kéo chúng ra khỏi Thục Quyên, trong lòng thầm mong bọn chúng không phát hiện ra thứ mà cô đưa Thục Quyên. Coi như cô đăt hết hy vọng vào Lăng Phong.
Lăng Phong nóng ruột chạy khắp nơi tìm kiếm, cậu bắt Jay phải điều động thêm người tới ngay lặp tức gần như phong tỏa hết khu trò chơi, nhưng không tài nào tìm được bọn người khả nghi nào đang bắt giữ một cô gái.
Tìm kiếm thì chỉ gặp mỗi Nhật Minh mà không thấy Thục Quyên và Bảo Phương ở đâu.
Cậu gần như muốn phát điên lên khi không thể tìm thấy tin tức gì, ngay sau đó, cậu nhận được điện thoại của Bảo Phương, Lăngphong lập tức bốc máy.
- Cậu đang ở đâu? – Lăng Phong liền hỏi dồn dập trong điện thoại, nhưng đáp lại cậu là tiếng khóc nức nở của Thục Quyên.
Lòng lăng Phong càng nhu lửa đốt không ngừng, cậu cố kìm chế nỗi sợ hãi trong lòng, nhẹ giọng nói:
- Thục Quyên, hãy bình tĩnh, nói cho anh biết, hai người đang ở đâu, xảy ra chuyện gì rồi?
Thục Quyên cũng kìm nén nỗi sợ hãi và tiếng nấc của mình nói chỗ mình đang đứng cho lăng Phong. Cậu lập tức chạy tới đó cùng với Jay.
Lăng Phong tức giận đá mạnh vào thành xe, sau đó tay cậu đấm mạnh vào thành xe nhiều lần muốn chút hết nỗi hận cùng sự bất lực của mình. Thật không ngờ cậu lại mất đi sự sáng suốt điềm tĩnh ngày thường của mình để rồi bị qua mặt như thế.
Cậu cho người đi tìm hai nữ sinh bận đồng phục của trường mình, mà không nghĩ đến việc họ có thể bị tách ra mỗi người một nơi, cho người đi tìm một đám người khả nghi đang giữ một cô gái hay mang một vật gì đó có thể chứa một con người, nhưng lại không nghĩ đến tình huống Bảo Phương tự động đi theo bọn chúng không chút phản kháng vì vậy bọn chúng dễ dàng qua mặt nhóm tìm người đứng canh ở cổng của cậu.
- Bảo Phương kêu mình đưa cái này cho cậu – Trong lúc Lăng Phong đang mất dần sự tự chủ và bị sự tuyệt vọng quay quanh thì Thục Quyên đã đưa cho cậu một tia sáng.
Lăng Phong quay lại nhìn cái vật mà Bảo Phương đã cố ý nhét vào người Thục Quyên, đó chính là cái điện thoại của cô.
- Cậu ấy giấu bọn kia đưa cho mình, rồi dặn khẽ phải đưa cho cậu – Thục Quyên nói rõ tình hình
hơn môt chút.
Lăng Phong không suy nghĩ gì thêm, chộp lấy cái điện thoại trên tay Thục Quyên mở ra xem xét kỹ từng thương mục một, sau đó trong ánh mắt lóe lên một niềm vui, khóe môi nhếch lên hài lòng, quay người gọi:
- Jay! Lại đây.
Jay đang trao đổi thông tin với người tìm kiếm của họ, nghe Lăng Phong gọi bèn đi đến gần. Lăng Phong bèn đưa cho cái cậu tìm thấy cho Jay. Jay xem xong thì khẽ cười bảo:
- Cô gái này cũng có cái đầu lắm.
- Lập tức tìm đi – Lăng Phong đóng diện thoại lại đưa cho Jay ra lệnh.
- Ok, chậm nhất là tối nay sẽ có tin đưa cho cậu – Jay đón lấy chiếc điện thoại của Bảo Phương rồi vào một chiếc xe khác ngồi, nhanh chóng chạy đi.
- Anh đưa em về – Lăng Phong trầm giọng quay sang Thục Quyên nói.
Thục Quyên vẫn khóc vì lo lắng cho Bảo Phương nghe lăng Phong đề nghị như vậy thì cũng đành gật đầu rồi đứng lên.
Vào trong xe của Lăng Phong, Thục Quyên cứ lén lút muốn hỏi Lăng Phong nhưng thấy sắc mặt đăm chiêu suy nghĩ, hai mắt nhắm ghiền mệt mỏi của cậu nên không dám mở miệng, Lăng Phong bỗng mở mắt ra nói:
- Yên tâm đi. Bảo Phương nhất định sẽ không sao đâu
Thục Quyên nghe vậy thì gật đầu nhẹ nhỏm, lau nước mắt trên mặt cố tỉnh táo để về nhà.
Chiếc xe của bọn bắt cóc đưa Bảo Phương tiến về vùng ngoại ô hoang vắng. Cô vẫn giữ thái độ điềm tĩnh và lạnh băng của mình, quay mặt nhín ra phía ngoài, không có một chút lo lắng hay sợ hãi nào. Thái độ này càng làm tên thủ lĩnh thích thú vô cùng.
Hắn chưa thấy cô bé gái nào vào độ tuổi này lại gan lì như thế, một tí biểu hiện cho thấy sự sợ hãi củng không có, thái độ bình tĩnh đến độ đáng kinh ngạc. Đã vậy cô không hề có bất cứ hành động nào cho thấy cô sẽ chạy trốn. Hắn ta đặt tay lên thành cửa từ từ quan sát Bảo Phương với vẻ thích thú ra mặt
Cảm thấy dường như có ánh mắt đang nhìn mình, Bảo Phương liếc mắt nhìn sang, hắn liền nheo mắt cười cợt trêu cô. Có thể nhận thấy tên này có bề ngoài khá đẹp, lại còn trẻ, nếu như hắn ta dùng điệu bộ kia với những cô gái khác thì chắc chắn những cô gái kia sẽ đỏ bừng mặt ngã vào lòng hắn ngay lập tức. Nhưng đáng tiếc, Bảo Phương không giống những cô gái kia.
Cô lãnh đạm nhìn hắn thêm vài giây, sắc mặt không hề thay đổi, tựa hồ như hành động vừa rồi của hắn ta chẳng có chút nghĩa lý gì với cô cả, khiến hắn ta hơi sượng sùng, đành tằng hắng vài cái lấp liếp. Sau đó hắn thở dài.
Bảo Phương khẽ nhếch môi hừ lạnh một cái khinh bỉ rồi quay mặt đi, nhưng hành động đó lại tiếp tục thu hút sự chú ý của hắn ta. (tên này biến thái toàn tập mà =.,=)
- Rầm….
Đột nhiên một chiếc xe từ phía sau lao nhanh về đích xe của họ đâm mạnh khiến cho toàn bộ người trong xe đều bị trao đảo về phía trước. Sau đó Bảo Phương chỉ thấy một vật gì đó bay tới thật nhanh va mạnh vào kính xe vỡ toang, sau đó là một luồng khói mịt mù từ vật đó tràn ra.
Bảo phương nghe tên đó **** lên một câu:
- Mẹ kiếp….
Hắn còn nói thêm điều gì đó nhưng Bảo Phương không còn nghe được gì nữa, cô đã hít phải luồng khói đó vào buồng phổi, ngay lập tức cảm thấy đầu choáng voáng rồi nhanh chóng chìm vào hôn mê.
- Sao rồi – Lăng Phong sốt ruột hỏi khi thấy Jay đi vào.
Jay làm một vẻ mặt cực kỳ thảm hại nhìn Lăng Phong, càng khiến cậu sốt ruột nhiều hơn, đứng phắt dậy hỏi:
- Nói đi.
- Bọn người bắt cóc kia đúng là do bà ta thuê, chỉ có điều trên đường họ đi thì bị tập kích bất ngờ – Jay thở dài nói.
- Cái gì? Tập kích sao?
Jay gật đầu
- Có điều tra ra được không? – Lăng Phong ghiến răng hỏi.
Jay gật đầu, trầm ngâm một lát rồi mới mở miệng nói:
- Nghe nói là bọn người của HK làm.
- Sao lại là bọn chúng, chẳng phải trước giờ bọn này đều ở nước ngoài hay sao? – lăng Phong ngạc nhiên nhìn Jay hỏi.
Jay rút ra một xấp giấy thảy lên mặt bàn của Lăng Phong, hất mặt nói:
- Chắc là vì hắn ta.
Lăng Phong nhìn xuống nhìn những tờ giấy trên bàn, một gương mặt cũng khá quen thuộc hiện ra. Người trong tài liệu của Jay là một thương gia giàu có người Bỉ tham gia sản xuất nhiều lãnh vực, nhưng thực chất hắn ta là trùm buôn bán vũ khí của Bỉ, hắn ta và cha cậu vẫn thường hợp tác với nhau rất nhiều lần.
Lần này hắn ta qua đây mục đích là mở rộng kinh doanh khai thác nguyên liệu nhưng thực chất hắn ta đang nhắm đến quặng sắt còn tìm ẩn của Việt Nam, nơi vẫn chưa được khia thác triệt để để sản xuất vũ khí cung cấp cho các nước đang chiến tranh như Irac…
Nhưng theo nguồn tin mà Jay được cung cấp thì hắn ta đang bị theo dõi ngắt ngao từ Interpol. Hắn đến Việt Nam là để trốn tránh sự theo dõi này và cũng là để trốn tránh sự truy sát của phe đối thủ. Cho nên hắn lúc nào cũng có người bảo vệ chặt chẽ 24/24.
Cho nên HK mới được thuê đến đến giết hắn ta.
Nói đến HK, trong thế giới ngầm toàn thế giới không ai là không biết đến băng đảng phạm tội này. Chúng là một băng nhóm tập họp những tay thiện xạ nhất của các nước để đào tạo trở thành những sát thủ và những tay bắn tỉa số 1.
H của từ Hunter ( thợ săn) và K của từ Killer ( sát thủ) ghép lại. Ý của bọn chúng là bọn chúng có thể tìm ra bất cứ mục tiêu nào và giết chết mà không để lại dấu vết.
Đây là băng nhóm đáng sợ vô cùng, chúng chỉ nhận tiền chứ không nhận người. Hôm nay chúng có thể nhận tiền của bạn để giết chết kẻ thù của bạn, nhưng rất có thể vừa nhận tiền xong thì bạn là người bị chúng giết vì nhận một món tiền từ người khác để giết bạn.
Cho nên ngoài việc bất đắc dĩ cần phải tiêu diệt kẻ ngáng đường hay kẻ thù, nếu không các băng nhóm tuyệt đối không sử dụng đến bọn họ kẻo chết lúc nào không hay.
Nghĩ đến đây, Lăng Phong siết chặt tay lại, ghiến răng hỏi:
- Có biết mục đích của họ không?
- Có lẽ là cảnh cáo – Jay hừ lạnh, sắc mặt nhgiêm túc trả lời.
- Có nghĩa là …- Lăng Phong run rẩy không dám buông ra tiếp câu nói sau.
- Đúng vậy, nghĩa là phải chết – Jay cũng run người đáp vì giận – Bọn chúng có thể là đang muốn cảnh cáo cậu, người rồi đây sẽ nắm lấy cơ ngơi của nhà này. Để cậu biết rằng, chúng nguy hiểm vàng đáng sợ thế nào, một kiểu dập tắt hậu hoạn từ trong trứng nước
- Rầm…..- Lăng Phong tức giận đập mạnh xuống bàn.
- Nhưng….- Jay ngập ngừng nói khi thấy sự tức giận của Lăng Phong.
Lăng Phong liếc ánh mắt sắc như dao cảnh cáo Jay đừng thử thách lòng nhẫn nại của mình theo cái kiểu ngập ngừng như thế, Jay khẽ cười nhún vai nói:
- Cũng có thể mục tiêu không phải cậu mà chính là Hoàng Bảo Nam.
- Anh ta….anh ta có gì mà chúng phải đề cao đến như vậy chứ? – Lăng Phong nhíu mày suy ngẫm.
- Anh ta….Cậu thật sự không biết gì về anh ta sao – Jay ca thán nhìn Lăng Phong rồi từ từ giải thích – Mười hai tuổi, anh ta đã là quán quân giải đấu vô địch súng trường 10m lức tuổi thiếu niên ở New York, mười ba tuổi tham gia giải đấu bắn súng quốc tổ chức ở thủ đô Hà Nội. Anh ta còn là quán quân bia di động tổ thiếu niên, năm 14 tuổi anh ta tham gia vào cuộc thi tuyển chọn Olympic giành luôn vô địch cả nước. Và ngay ngày anh ta đoạt giải, cả nhà đi ăn mừng thì xảy ra thảm cảnh đó. Từ đó tuy rẳng anh ta vẫn tiếp tục tập bắn nhưng không còn tham gia thi đấu nữa vì không muốn rời xa đứa em gái nhỏ bị câm của mình. (lên mạng search nhưng ko biết đúng ko, quất đại vào, tại vì VN ko nói nhiều về môn thể thao này)
- Bị câm….ý cậu nói là Bảo Phương sao – Lăng Phong giật mình nắm chặt vai của Jay đầy kích động.
- Đúng vậy – Jay bình thản đáp, từ tốn gỡ tay của Lăng Phong ra, nét mặt cười thích thú khi nhìn thấy một thần sắc thái mới của lăng Phong, dường như mọi chuyện liên quan đến cô bé này đều khiến Lăng Phong điềm tĩnh, lạnh lùng này thay đổi
- Điều kiện đó đối với HK mà nói tất nhiên không phải quan trọng nhất, khắp thế giới có rất nhiều người có khả năng đặc biệt về khả năng bắn súng và chiến đấu, nhưng người mà chúng ta cài vào HK cho biết rằng tổ chức từng tổ chức đánh giá tất cả mọi thiếu niên có tiềm năng và Hoàng Bảo Nam đứng ở vị trí thứ tư trong vị trí top 10 của chúng – Jay tiếp tục nói.
Im lặng một chút quan sát sắc mặt của lăng Phong, Jay bắt đầu nói tiếp:
- Hoàng Bảo Nam thi vào học viện cảnh sát, năm 20 tuổi đột nhiên biến mất, em gái Bảo Phương từ lúc đó mới bắt đầu nói lại và sống cuộc sống trầm lặng. Ngoài gia đình của người nuôi dưỡng ra, cô bé ít tiếp xúc với người khác. Lần này cô ấy bị bắt cóc rất có thể liên quan đến Hoàng Bảo Nam, nếu như người thanh niên mà cậu kể đúng là Hoàng Bảo Nam thì rất có thể chúng bắt cóc cô ấy để uy hiếp anh ta. Nhưng dù là vì cậu hay vì anh ta thì chắc chắn chỉ có hai kết cục mà thôi. Một là chết, hai là bị giam cầm mãi mãi cho đến khi Hoàng Bảo Nam không còn giá trị lợi dụng, mà như vậy kết cục cũng chỉ có một mà thôi.
Lăng Phong lúc này chỉ hận một nỗi không thể lập tức nắm lấy quyền lực để hất đổ bọn người kia. Nhất định một ngày nào đó cậu sẽ xóa bỏ cái tổ chức này.
- Người hiện nay đang dẫn dắt bọn sát thủ khu vực Châu Á có phải là Kesha không?
- Chính là cô ta – Jay gậu đầu xác định.
- Gọi ngay cho Lap, ông ta đang ở khách sạn New Blue. Chỉ cần là ông ấy ra mặt, Kesha sẽ buông tay ngay. Mau gọi cho ông ta ngay lặp tức… 

Khoảng cách tình yêu


Một thoáng run sợ, Lăng Phong nắm chặt tay lại, mục tiêu nếu không phải là cậu thì Bảo Phương có gì lại bị theo dõi rình rập kì bí như vậy. Nhìn vào trong cửa hàng Bảo Phương vẫn đang đứng chờ lấy đồ, lòng Lăng Phong càng sốt ruột, cậu muốn đi khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Lợi dụng lúc đó có một chiếc xe tải chạy lướt ngang che mất tầm nhìn của tên đó, cậu lẻn qua núp một góc bên kia tường, nhanh chóng bật máy gọi ngay cho Jay thì thầm vài câu rồi nhanh chóng cúp máy. Sau đó cậu im lặng quan sát tên đó, quả nhiên hắn ta thấy Thục Quyên đứng có một mình thì bắt đầu bước lại gần cô ấy.
Tay hắn ta đưa vào trong áo khoác dường như định lôi thứ gì đó dài dài ở bên trong áo khoát, vật đó làm áo khoát nhô lên. Nghi ngờ đó là một khẩu súng, Lăng Phong lập tức áp sát phía sau lưng hắn ta chế ngự. Tay cậu ngăn chặn người đó móc cây súng ra khiến người đó bất ngờ mà lảo đảo lùi lại phía sau, bàn tay rời khói túi áo, những cây kẹo rơi ra khỏi túi áo người đó vô tình bị lăng Phong dẫm nát dưới chân. Một cơn cuồng nộ phát ra từ người đó, cậu ta bật dậy giận dữ lao vào Lăng Phong.
Lăng Phong vội vàng tránh cú đấm vung tới, lùi lại vài bước nhìn những cây kẹo rơi *** dưới đất khó hiểu. Cả người thở phào nhẹ nhỏm khi hắn ta không có súng trong người, nhưng trong lòng lại không ngừng thắc mắc. Hắn ta không phải là sát thủ hay sao, nhưng tại sao trên người hắn lại toát ra mùi súng nồng nặc mà chỉ có những người thường xuyên luyện tập như cậu mới nhận ra.
Lăng Phong đưa mắt quan sát hắn ta, hắn cũng đã thôi tấn công cậu, mắt cũng đang dán xuống những cây kẹo dưới đất.
Tuy rằng hắn đã dùng nón kết để che phủ gương mặt mình nhưng ánh mắt của hắn vẫn sáng rực, một gương mặt lạnh băng.
Hắn ta quay lưng định bỏ đi thì Lăng Phong đã đưa tay lên giữ lại, cậu muốn xem thử hắn ta có thật là vô hại hay không, nếu không thì Bảo Phương và thục Quyên có thể sẽ rất nguy hiểm. Nhưng hắn ta nhìn lăng Phong với ánh mắt lạnh băng đáng sợ.
Cả hai gườm mắt nhìn nhau, không ai nhường ai, cương quyết và mãnh mẽ khiến người chứng kiến cũng phải phát run. Anh ta đưa tay vung mặt muốn hất đổ kẻ cản đường mình qua một bên. Lăng Phong vội vàng lùi lại mấy bước né tránh nhưng hoàn toàn không có ý nhượng bộ để anh ta đi, cuối cùng cả hai lại lao vào nhau đối chọi kịch liệt.
Lăng Phong thoáng kinh ngạc bởi vì hắn ta tuy ra đòn hiểm của những tên sát thủ nhưng lại không có ý gây hại cho cậu.
Thục Quyên thấy hai người đánh nhau thì sợ hãi thét lên làm Bảo phương đang đứng đợi người chủ quầy thối tiền vội chạy ra xem, cô nhìn thoáng qua đó là một bóng người khá quen thuộc đang giằng co với Lăng Phong.
Tiếng thét làm kinh động cả hai người bọn họ, họ khựng lại nhìn nhau mấy giậy. Nhưng trước khi Bảo Phương chạy ra thì bóng người đó đã biến mất trong sự ngỡ ngàng của Lăng Phong. Cậu không hiểu tại sao tên sát thủ đó bỗng dưng quay lưng biến mất như vậy.
Bảo Phương vừa chạy ra thì dậm phải những cây kẹo dưới đất, vừa nhìn thấy cây kẹo cô đã kích động quay đầu hỏi Thục Quyên:
- Người đó trông như thế nào?
- Anh ta chắc là hơn 20 tuổi, chân đi giày thể thao, đầu đội nón kết xanh che phủ nữa gương mặt nên mình không nhìn rõ mặt – Thục Quyên ấp úng kể.
- Anh ta chạy hướng nào .
Thục Quyên ngạc nhiên chỉ tay về hướng người thanh niên đó bỏ chạy, Bảo Phương lập tức chạy theo, vừa chạy cô vừa lên tiếng gọi:
- Anh à, anh ở đây, mau ra đây đi.
………….
- Anh à, em nhớ anh lắm, mau ra gặp mặt em đi….
………….
- Anh gạt em, anh đã nói nhất định sẽ trở về thăm em mà.
………….
- Có phải là anh trở về thăm em không? Tại sao lại không ra gặp em.
…………..
- Anh mau ra đây gặp em đi – Bảo Phương nức nở gào lên, nước mắt trên gương mặt lạnh lùng rơi ra thoáng chút ấm áp, bỗng nhiên cô trở nên bé nhỏ như đứa bé 8 tuổi, yếu đuối bất lực, lần nữa rơi vào sự mất mát năm nào.
Nhưng mặc kệ Bảo Phương gào thét kêu gọi người đó vẫn im lặng không ra gặp cô, Bảo Phương đau khổ tuyệt vọng sụp người xuống đất khóc. Lăng Phong và Thục Quyên cũng chạy đuổi theo.
Thục Quyên không hiểu chuyện gì cũng không biết phải an ủi Bảo phương ra sao đành im lặng đứng một bên.
Lăng Phong lại lần nữa nhìn thấy Bảo Phương khóc, ánh mắt đầy đau buồn và tuyệt vọng. Hình ảnh bé gái nhỏ quỳ dưới đất cả người run run bên xác người cha bị sát hại vẫn in sâu trong lòng cậu. Giờ đây hình ảnh đó lần nữa lặp lại trước mắt cậu. Một kẻ vốn lạnh lùng, bất chấp tất cả như cậu lại cảm thấy đau lòng vô cùng.
Lăng Phong nhìn Bảo Phương kích động như thế thì đoán ra người con trai đó là ai, Jay đã đưa cho cậu một bản tổng hợp tình hình cuộc sống mấy năm qua của Bảo Phương, cho nên biết rõ người anh trai đã bỏ đi của Bảo Phương. Không đành lòng nhìn Bảo Phương đau khổ như thế, bèn ngồi xuống bên cạnh dùng khăn lau nước mắt cho cô. Chiếc khăng trăng tinh mềm mại nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt chảy dài của bảo Phương.
Nhưng không ngờ Bảo Phương nhìn thấy cậu bỗng giận dữ xô cậu ra xa:
- Tất cả là tại anh, nếu như không có anh, anh ấy nhất định sẽ ra gặp tôi, tất cả là lỗi của anh.
Lăng Phong hơi bối rối trước lời trách móc của Bảo Phương, cậu im lặng ngồi bất động nhìn Bảo Phương . Bảo Phương mím môi đứng bật dậy, nhìn Lăng Phong nói:
- Từ nay về sau, tôi không muốn nói chuyện với anh nữa.
Nói rồi cô quay lưng về cửa tiệm tạp hóa lúc nãy nhặt hết số kẹo dưới đất lên một cách cẩn thận, phụi sạch sẽ từng hạt bụi bám trên võ kẹo, răng cắn chặt môi, đôi mắt đỏ hoe, thân người vẫn run run. Đó là thứ kẹo cô thích, mỗi lần anh trai mua cho cô đều là mua một lúc những thứ kẹo này, cho nên chỉ cần nhìn qua cô có thể đoán người đó không phải ai khác chính là anh Bảo Nam của mình.
Bảo Phương cũng biết đó không phải lỗi của Lăng Phong, dù không có Lăng Phong thì anh Bảo Nam cũng không chịu ra gặp cô nhưng mà sự đau đớn trong lòng cô, sự mong muốn được gặp lại anh trai vốn như nước vỡ bờ đành trút giận lên Lăng Phong.
Nhìn Thục Quyên đến bên cạnh an ủi nhặt phụ Bảo Phương những cây kẹo dưới đất một cách cẩn thận rồi dìu cô đi về, còn Lăng Phong lặng lẽ đi phía sau, Bảo Nam nép mình đau đớn:
- Xin lỗi em, Bảo Phương! Anh không có mặt mũi nào để gặp em.
Khi Lăng Phong về nhà, người đàn bà ăn mẵc gợi cảm là vợ bè của cha cậu đang sửa soạn đi ra ngoài. Bà ta nhìn thấy Lăng Phong thì cười cười nhưng vẫn không che phủ nét thâm hiểm của mình hỏi:
- Con về rồi sao. Dạo này bên ngoài lộn xộn lắm, nhớ phải cẩn thận một chút.
- Cám ơn dì quan tâm – Lăng Phong miễn cưỡng đáp.
Cậu thừa hiểu kẻ hiện nay nguy hiểm nhất với cậu là ai, cười nhạt trước sự quan tâm dối trá của bà ta, cậu quay đầu hỏi:
- Dì định ra ngoài sao?
- Ừhm, có người bạn mời ta dự tiệc – Bà ta sửa sửa lại mái tóc đã được bới cầu kì của mình đáp.
- Bạn là nam à? – Lăng Phong nhếch môi chế giễu hỏi.
Cậu biết rõ những người bạn của bà ta toàn là một bọn không ra gì, nham hiểm và gian xảo vô cùng, đặc biệt có nhiều kẻ đặc biệt nguy hiểm.
Ba cậu cũng chính vì mối quan hệ này của bà ta mà cưới bà ta, bởi vì trong công việc làm ăn của ông có lúc không thể giao cho bọn đàn em, tránh sự phát giác và trả đũa của kẻ thủ nên cần những tay sát thủ hoạt động tự do như vầy để đối phó kẻ địch và tiêu diệt những kẻ ngáng đường.
Bà ta cũng biết rõ điều này nên càng đắc ý, thoải mái giao tiếp rồi ăn nằm với mấy bọn kia sau lưng ông già cậu.
Nhưng có điều mọi hoạt động của bà ta đều không lọt khỏi mắt cậu, nhưng hiện tại bà ta vẫn còn giá trị lợi dụng và không đe dọa gì nhiều đến cậu nên Lăng Phong vẫn giữ thái độ điềm tĩnh và im lặng của mình đối với bà ta.
Ả đàn bà thấy Lăng Phong không khách khí hỏi thẳng như vậy thì nụ cười giả tạo trên mặt biến mất thay vào đó là vẻ mặt tức giận.
Lăng Phong mặt kệ cơn cuồng nộ của bà ta, sải chân bước nhanh lên lầu trở về phòng mình nằm. Lăng Phong phải thừa nhận hôm nay tâm trạng của cậu không được tốt. Nếu không cậu đã hoàn toàn mặt kệ người đàn bà đó, vẫn sẽ đối xử vô cùng khách sáo với bà ta.
Vừa vào phòng, Lăng Phong chán nản quăng cái túi xuống mặt đất, ngã xuống nhà, trong đầu cậu xuất hiện dáng vẻ rưng rưng đầy cô đơn và đau khổ của Bảo Phương. Trong lòng cậu bỗng cảm thấy đau đớn, như thể nỗi buồn đó là của chính cậu, cảm xúc trong lòng khác lạ vô cùng.
Từ trước giờ Lăng Phong rất giỏi kiềm chế cảm xúc của mình, cậu hiểu rõ lí trí của bản thân nên đặt ở đâu, nhưng cảm xúc này lại lạ lẫm vô cùng khiến tâm tư cậu rối loạn,
Lăng Phong thờ dài đành tìm đến người bạn thân nhất của mình ở thế giới đen tối này. Jay nhanh chóng bóc máy.
- Sao đây, không phải bị dọa đứng tim rồi chứ – Jay ở đầu bên kia cười trêu.
Cậu đang ngồi ở Trấn Hưng xem lại hoạt động gần đây của mấy băng nhóm đối địch thì nhận được điện thoại nguy cấp của Lăng Phong, nếu không phải thực sự nguy hiểm thì Lăng Phong cũng không gọi cho cậu theo số này. Bởi vì đây là quy định ngầm giữa hai người, và dù có bận rộn thế nào, Jay cũng phải nghe máy.
Lúc nãy nhận được điện thoại khẩn cấp của Lăng Phong, cậu cứ tưởng là cậu ấy gặp nguy hiểm, không ngờ rằng Lăng Phong gọi cho cậu bởi vì lo lắng cho Bảo Phương.
- Nói chuyện nghiêm túc đi – Lăng Phong lạnh lùng ngắt lời, cậu vuốt vuốt trán suy nghĩ xem có nên kể với cái tên ưa châm chọc người khác này hay không.
- Ồ, có chuyện gì với con mèo nhỏ của cậu rồi à, sao nghe giọng cậu thảm vậy. Không phải cậu đã ăn thịt con mèo đó rồi chứ – Jay vẫn không thể nghiêm túc mà bỏ qua trêu chọc Lăng Phong.
- Mình cúp máy đây – Lăng Phong chán nản với tên bạn ưa cợt nhã này.
- OK , không đùa nữa. Nói đi – Jay đành thôi trêu chọc hỏi nghiêm túc.
Lăng Phong bèn kể lại cái cảm giác của mình sau mọi chuyện xảy ra. Nghe xong Jay ho khù khụ vài cái rồi mới hắng giọng nói:
- Cái cảm giác đó chính là yêu.
Lăng Phong thoáng giật mình, ngồi bật đậy, mạnh đến nỗi Jay ở đầu bên kia còn nghe thấy tiếng động. Jay khẽ cười thầm, không ngờ cái tên Lăng Phong này từ việc muốn bồi đáp lại cái chết
của ba Bảo Phương, ở bên cạnh cô giúp cô vui vẻ trở lại không ngờ lại bị cô bé này cuỗm mất trái tim. Thật là thú vị, xem ra cô bé này cũng không tầm thường chút nào, có dịp cậu nhất định phải gặp măt mới được.
- Là thật sao ?- Lăng Phong nghi ngờ hỏi.
- Thật 100% – Jay khẳng định.
- Làm sao cậu dám khẳng định chắc như thế – Lăng Phong cảm thấy cả người nóng bừng lên trước việc phát hiện ra cảm xúc trong lòng mình.
- Bởi vì mình là người hiểu rõ cậu nhất – Jay tự tin đáp.
Lăng Phong ngã người xuống giường, đưa tay áp vào ngực trái mình, tim cậu quả nhiên đập mạnh khi nghĩ đến Bảo Phương.
- Liệu có được không? – Lăng Phong yếu ớt hỏi – Liệu cô ấy có chấp nhận tình cảm của mình không?
Quả như dự tính của mình Jay khoái trá cười thầm, Lăng Phong cuối cùng cũng có một điểm yếu để cậu nhắm trúng rồi, từ nay về sau, cậu cứ thoải mái trêu chọc cái tên lúc nào cũng lạnh như băng này. Nhưng bây giờ cần phải tác thành cho cậu ấy cái đã.
- Sự tự tin của cậu biến đâu mất rồi vậy. Cứ yên tâm, cứ theo cách cũ, mặt dày tiếp cận, cô ấy chắc chắn sẽ ngã vào vòng tay cậu, mặc cậu ăn tươi nuốt sống – Jay cười phá ra đáp.
- Cậu chết đi – Lăng Phong đỏ bừng mặt mũi mắng rồi cúp máy, còn nói chuyện nữa nói không chừng cậu sẽ lao đến đó mà bóp cổ cái tên mất nết này.
Thục Quyên đứng tước cửa nhà đợi người tài xế của ba cô đến đưa cô đi học thì bỗng một người thanh niên xuất hiện trước mặt cô, khiến cô giật cả mình, sợ hãi lùi lại về sau mấy bước….
- Là anh….
Bảo Phương vẫn cùng Trí Lâm đi xe đạp đến trường, nhưng khi Lăng Phong vào lớp thì thấy một bạn nữ khác đang ngồi vào vị trí của Bảo Phương chứ không phải Bảo Phương.
Cậu nhíu mày nhìn chằm chằm người đó không khách sáo mở miệng nói:
- Sao lại ngồi đây, về chỗ ngồi đi.
Bạn nữ đó nhìn gương mặt đẹp trai Lăng Phong thì gương mặt thoáng đỏ bừng, nhưng lại thấy ánh mắt lạnh lùng của cậu thì sợ hãi vội cúi đầu cúi đầu e lệ đáp:
- Từ hôm nay mình sẽ ngồi ở chỗ này.
- Cái gì – Lăng Phong king ngạc thốt lên rồi quay đầu tìm kiếm Bảo Phương nhưng cô vẫn chưa bước vào lớp.
Lăng Phong hậm hực thảy túi xách đeo trên người xuống bàn rồi khó chịu ngồi xuống. Gần đến giờ vào lớp, Bảo Phương mới từ từ đi vào, theo sau lưng cô là anh bạn Nhật Minh. Bảo Phương và Nhật Minh cùng tiến lại ngồi vào cái bàn của Nhật Minh mà ngồi xuống.
- Ngồi ở đây cũng có thể nhìn ra bên ngoài được – Nhật Minh hân hoan giới thiệu, nhường Bảo Phương ngồi gần sát cửa sổ.
Cậu bạn lúc trước ngồi gần cậu đã nể tình mà dời đi nơi khác. Tuy nhiên chỗ ngồi của họ lại không thích hợp bàng chỗ ngồi cũ của cô, Bảo Phương miễn cưỡng ngồi xuống.
Nhật Minh không ngờ Bảo Phương lại đột ngột gọi điện cho mình bảo rằng muốn chuyển chỗ đến ngồi cùng bàn, cho nên sốt sắng gật đầu, rồi gọi điện cho thằng bạn thân ngồi cùng nhờ tên này đổi chỗ.
Từ trước đến nay vẫn thầm mến Bảo Phương, nhưng chưa bao giờ Bảo Phương chủ động nói chuyện với cậu, điện thoại lúc trước đưa cho cô, nhưng cũng chưa bao giờ thấy cô gọi, cứ tưởng nó đã bị vứt đi rồi. Đến khi nhận được điện thoại của cô thì kinh ngạc vô cùng.
Trong lòng lúc trước oán hận Lăng Phong tranh chỗ ngồi cùng mình vô cùng, nhưng bây giờ lại âm thầm cảm ơn cậu ta, vì nhờ cậu ta tranh giành như vậy, cậu mới biết Bảo Phương cũng để ý đến mình, nếu không việc gì lại muốn đổi chỗ để đến ngồi cùng cậu. Nghĩ đến đó, cảm thấy trong lòng sung sướng vô cùng, Nhật minh quay sang Bảo Phương hỏi:
- Mình có hai vé đi công viên trò chơi, có muốn đi cùng không?
Bảo Phương kì thực khi nói ra câu không muốn nói chuyện với Lăng Phong nữa thì không muốn ngồi gần cậu nữa, cô cũng không cách nào nhìn mặt cậu. Nhưng trong lớp trước giờ rất í khi tiếp xúc, cho nên không quen biết ai để nhờ đổi chỗ, bèn nhớ lại số điện thoại mà Nhật Minh đưa cho lần trước vì lịch sự cất vào bìa nên lôi ra, cũng may là vẫn còn chưa bị vứt đi.
Cô bèn gọi điện nhờ, thở phào mừng rỡ khi Nhật Minh đã vội vàng đồng ý nhận lời giúp đỡ. Nghe Nhật Minh mời mình đi chơi thì nhớ lại lần trước cùng Lăng Phong đi chơi rất vui vẻ, cô cũng từng muốn đi lại lần nữa. Khẽ liếc mắt nhìn lên trên cái lưng hơi cong cong thất thểu buồn bã của lăng Phong bỗng thẳng lên hơi tựa ra sau khi nghe Nhật Minh rũ rê cô. Bảo Phương biết Lăng Phong đang nghe lén cuộc nói chuyện của cô và Nhật Minh thì gật đầu nói:
- Cũng được.
Nhật Minh vui vẻ cười ra ra mặt khi thấy Bảo Phương nhận lời, vội vàng nói:
- Vậy ra về, bạn chờ mình trước cỗng, mình nhờ bạn đưa xe về giùm, chúng ta ngồi xe buýt cùng đi.
Bảo Phương gật đầu.
Nhưng khi Nhật Minh gửi cậu bạn đem xe về giúp rồi chạy ra đến cửa thì thấy Bảo Phương và Thục Quyên cùng đưang chờ thì hơi ngỡ ngàng và thất vọng. Cứ nghĩ có thể cùng đi chơi riêng với Bảo Phương, ai ngờ…
- Xin lỗi nha, nghe Bảo Phương nói đi chơi công viên cùng bạn, mình cũng muốn đi – Thục Quyên tươi cười nhìn Nhật Minh nói.
Thấy nụ cười hớn hở hăng say tham gia của Thục Quyên. Nhật Minh cũng đành thở dài, miễn cưỡng đáp:
- Không sao càng đông càng vui mà, nhưng mình chỉ có hai vé thôi.
Cậu nghĩ chỉ cần mình nói rõ như vậy thì Thục Quyên sẽ hiểu ý mà rút lui, nào ngờ Thục Quyên quá vô tư nói:
- Không sao, vé của mình, mình tự mua, chúng ta đi thôi.
Nói rồi kéo tay Bảo Phương kéo đi, Nhật Minh đành hậm hực theo sau lưng họ.
Có người cũng khó chịu đi theo lưng của họ, nhưng không đến trạm xe buýt như họ mà đến một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đậu ở gần cổng trường.
Mở cửa bước vào thì thấy ngay gương mặt châm biếm của Jay:
- Sao thế, cua gái phải dùng xe rồi à.
Lăng Phong bèn lườm Jay một cái khiến Jay đưa tay lên đầu hàng.
- Được rồi, có chuyên gì, nói đi.
- Đi công viên trò chơi – Lăng Phong hất đầu nói với tài xế.
- Cái gì…- Jay kinh ngạc hét lên nhìn chằm chằm lăng Phong.
Khi chiếc xe lăng bánh theo chiếc xe buýt chỡ ba người kia được một đoạn đường, Jay bỗng nghiêng người thì thầm:
- Cẩn thận.
Lập tức chiếc xe được khép chặt kính lại. Chiếc vừa nhìn vào không khác gì những chiếc xe bình thường khác, nhưng thành xe bọc thép và kính đều là loại chắn đạn. Lăng Phong nghiêng người nhìn vào kính chiếu hậu phía trước quan sát chiếc xe màu xám bám đuôi họ nãy giờ.
- Lái đi hướng khác – Cậu lấp tức hạ giọng ra lệnh.
Người tài xế lái xe có gương mặt trầm lạnh khẽ gật đầu, tức tốc quay đầu xe theo hướng khác. Quả nhiên chiếc xe xám cũng quay đầu bám theo. Jay nghịch ngợm chiếc điện thoại trong tay mình, sau đó làm một cuộc gọi. Gọi xong, cậu quay sang nhìn Lăng Phong cười nói:
- Cái bọn này đúng là nghiệp dư thật.
Chiếc xe của họ chạy loay hoay một hồi liền đậu ngay sở cảnh sát, im lìm không có bất cứ động thái nào thêm.
Jay khẽ cười kín đáo quay đầu quan sát chiếc xe màu xám. Chiếc xe đó không dám tiến sát vào mà chỉ đổ một đoạn gần đó, tiếp tục âm thầm theo dõi. Cho đến khi hai người cảnh sát giao thông mặc cảnh phục chạy xe đến gõ cửa, chiếc xe xám mới bắt đầu rời bánh chạy đi.
Nhìn chiếc xe lăn bánh một cách bình thản , chậm rãi rồi sau đó chạy thẳng một mạch trên đường.
- Nguy – Lăng Phong chợt nhận ra điều gì đó bèn hét lên.
Sắc mặt Jay cũng thay đổi, cậu lập tức lấy điện thoại ra trao đổi vài lời, nhanh chóng tắt máy, kìm nén nhìn Lăng Phong:
- Mục tiêu không phải chúng ta.
- Mau chạy tới công viên trò chơi, nhanh lên – Lăng Phong hét lên ra lệnh với người tài xế rồi dùng điện thoại gọi cho Bảo Phương nhưng cô không bốc máy.
- Khốn khiếp – Lăng Phong tức giận văng tục, rồi nhìn tài xế lần nữa ra lệnh – Nhanh lên.
Chiếc xe lặp tức xoay vòng, mặc kệ chạy ngược chiều, luồn qua những chiếc xe chạy ngược chiều rồi lao nhanh qua bên kia đường một cách ngoạn mục chứng tỏ tay nghề siêu hạng của người tài xế. Điều đặc biệt là Lăng Phong và Jay không một chút biến sắc trước hành động này. Tay Lăng Phong siết chặt lại, sắc mặt thay đổi liên tục theo từng suy nghĩ của cậu.
Lăng Phong tự trách mình, tại sao cậu có thể sơ ý đến như vậy, sao không nhận ra sớm chứ. Chiếc xe theo dõi một cách lộ liễu vô cùng, không đúng với tác phong chuyên nghiệp luôn được đào tạo bài bản của bọn chúng.
Bọn chúng rõ ràng là cố tình để cho Jay phát hiện một cách dễ dàng, để họ dẫn dụ chúng chạy theo mà mất cảnh giác, chúng dễ dàng tiếp cận mục tiêu đã định sẵn.
Lăng Phong và Jay cố tình dụ chúng đi tới đồn cảnh sát để thăm dò. Nếu những kẻ theo dõi là cảnh sát, họ sẽ lặp tức dừng hành động theo dõi để các đồng nghiệp ở chốt sau tiếp tục theo dõi còn mình sẽ rút lui.
Nhưng nếu bọn chúng là phe đối đầu, chúng sẽ phải vượt qua họ mà bỏ đi khi biết mình đã bị phát hiện. Đằng này, bọn chúng lại kiên nhẫn đậu xe chờ đợi họ, rồi đến khi cảnh sát giao thông nhận được điện thoại của Jay đến đuổi chúng đi, chúng vẫn không có chút lo lắng nào cứ bình thản mà chạy, chứng tỏ mục tiêu của chúng không phải theo dõi cậu mà dụ cậu mắc bẫy kéo dài thời gian, cách ly cậu ra xa khỏi mục tiêu mà chúng nhắm đến.
Jay đã điều tra, bên phe kia không hề có động tĩnh nào hết, nghĩa là chỉ còn có con mụ đàn bà đang muốn cậu biến mất mà thôi.
Nhưng bà ta lại chơi trò vòng tròn này, chắc chắn nhắm vào mục tiêu mà cậu đang quan tâm: Bảo Phương. Dùng Bảo Phương uy hiếp cậu. Đúng thật là mụ đàn bà đê tiện. Lăng Phong ghiến rắng tức giận vô cùng, lần này cậu quyết không để cho bà ta lộng hành mãi như thế.
- Đến rồi – Chiếc xe chạy chậm lại rồi dừng hẵn ở cổng công viên trò chơi, Jay lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Lăng Phong.
Lăng Phong lập tức mở cửa xe và phóng xuống đi thẳng đến cỗng, nơi đó đã có người được Jay sắp đặt mua vé đợi sẵn.
Lăng Phong vừa bước qua cửa liền lập tức gọi điện thoại cho Bảo Phương nhưng vẫn không có người bốc máy.
Lòng cậu như có lửa, cậu băng nhanh vào khu trò chơi tìm kiếm, theo sau là mười mấy người mà Jay gọi đến trước đó.
Bảo Phương, Nhật minh, Thục Quyên cùng tham gia trò chơi cảm giác mạnh, đến khi bước xuống, Thục Quyên gần như ngã quỵ, Nhật Minh thì mặt tái xanh cả lên, chỉ có Bảo Phương vẫn bình thản như không, nhưng trên mặt cả ba vẫn cảm thấy vui vẻ sảng khoái vô 

Khoảng cách tình yêu

cách thể hiện khác nhau mà thôi.
Cô bất giác cũng đưa tay ra hứng những giọt mưa ẩm ướt kia, để cho chúng đáp vào lòng bàn tay rồi len qua kẽ tay rơi xuống. Cô luyến tiếc nếu giữ chúng nhưng mãi mãi không thể nắm giữ được chúng.
Cuối cùng mưa cũng đã tanh, nhưng không khí lạnh đó vẫn còn tồn đọng.

Đang nhìn bảng đồ xe buýt mò mẫm thì bên tai có tiếng nói vang lên, vẫn là âm thanh trầm bỗng đó:
- Có muốn đi ăn lẩu không?
Bảo Phương xoay người im lặng nhìn Lăng Phong thấy cậu cũng đang nhìn mình vẻ chờ đợi, không biết là vì ánh mắt của cậu ta hay là vì mang tâm trạng cô đơn của ngày mưa không biết đi đâu mà cô gật đầu đồng ý.
Lăng Phong như chỉ chờ đợi có nhiêu đó bàn nhanh chóng kéo tay Bảo Phương bước ra khỏi trạm chờ xe buýt , họ dẫm lên con đường thấm nước mưa mà bước đi. Cái lạnh thổi bên ngoài bám vào người họ nhưng bàn tay đang nắm lấy tay nhau thì lại ấm áp vô cùng.
Bảo Phương cũng không biết tại sao mình lại ngoan ngoãn để cho Lăng Phong dẫn đi như vậy. Họ đi qua một đoạn phố, rồi quẹo vào một con hẻm cuối cùng cũng dừng lại ở một cửa hàng ăn nhỏ chuyên bán món lẩu. Bảo Phương cũng thường đến đây ăn cùng với gia đình ông Văn Lâm, ông chủ cũng biết Bảo Phương vì ông cũng là một người bạn của ba cô.
Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng bước vào bên trong lại ấm áp vô cùng, chẳng mấy chốc cái lạnh bám vào người họ đã bị tan biến từ lúc nào.
Ông chủ vừa nhìn thấy Lăng Phong bước vào thì cười bảo:
- Lại đến ăn lẩu à.
Lăng Phong mĩm cười gật đầu kéo tay Bảo Phương vào theo, ông chủ ngẩn người nhìn Bảo Phương, cô gật đầu chào ông. Tay ngượng ngùng rút khỏi tay Lăng Phong, cậu cũng không cố chấp nắm tay cô. Hai người họ chọn một cái bàn ở góc khuất yên tĩnh để ngồi ăn.
Bảo Phương mỗi lần đến đây cũng chỉ ăn có một thứ lẩu nên ông chủ chỉ cười thân mật hỏi:
- Bé Phương vẫn như cũ chứ.
Bảo Phương bèn gật đầu. Ông chủ bèn quay đầu hỏi Lăng Phong:
- Cháu ăn gì nào?
Bời vì ở đây có nhiều món lẩu nên mỗi lần tới đây, Lăng Phong đều gọi mấy món lẩu khác nhau nên dù đã quen mặt, ông chủ vẫn phải lên tiếng hỏi.
Lăng phong thoáng liếc qua Bảo Phương rồi nhún vai nói với ông chủ:
- Giống nhau đi ạ.
Ông chủ liếc nhìn Bảo Phương đang có chút ngượng rồi nhìn Lăng Phong gương mặt khôi ngô, ánh mắt sáng rực đang nhìn Bảo Phương cười thì cũng mĩm cười gật đầu quay lưng nói:
- Rất xứng đôi.
Lăng Phong gnhe ông chủ nói vậy thì thích chí cười tít mắt, Bảo Phương bặm môi lườm cậu ta một cái, Lăng Phong bèn nhún vai ngồi ngay ngắn lại, đưa tay chọn đũa.
Lẩu nhanh chóng được bê ra bày trước mặt họ. Lăng Phong ga lăng đặt chén đũa trước mặt Bảo Phương. Quán lẩu này vốn dĩ là mỗi người một cái lẩu nhỏ, nhưng vì ahi người ăn giống nhau nên ông chủ bày một cái lẩu lớn. Bảo Phương bèn nói với người tiếp viên là:
- Cho em một chén nước chấm riêng đi ạ.
- Không cần, chúng tôi sẽ dùng chung – Lăng Phong bèn lên tiếng ngăn lại.
Người tiếp viên nhanh chóng bỏ đi tiếp khách, vì trời mưa nên có thêm vài người khách vào quán.
Bảo Phương nhìn Lăng Phong bèn bảo:
- Tôi ăn cay.
- Cứ việc – Lăng Phong không để ý gập người bỏ thức ăn vào nồi lẩu.
Bảo Phương cũng không nói gì thêm, đưa tay dùng đũa gắp ớt trong hũ bỏ vào chén nước chấm. Đến khi Lăng Phong nhìn lại thì chỉ thấy cái chén có một màu đỏ rực rỡ, cậu thần người nhìn chén nước chấm. Bảo phương cười mĩm đầy thích chí trước gương mặt ngay ra của Lăng Phong, thảng nhiên lấy đũa hươ thức ăn trong nồi lẩu đang bốc khói kia rồi sau đó gắp ra một miếng chấm một cái vào cái màu sắc đỏ óng ánh kia bỏ vào miệng ăn ngon lành.
Lăng Phong nhìn thấy rùng mình một cái, Bảo Phương bèn khiêu khích:
- Mau thử đi. Cay một chút cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của anh đâu.
- Được – Lăng Phong gật đầu đáp rồi rướn người đến sát mặt Bảo Phương dùng lưỡi liếm nhẹ một vòng trên môi cô rồi nhanh chóng thu người về, liếm một vòng quanh môi mình rồi gật đầu tự nói với chính bản thân:
- Đúng là cay thật.
Quá bất ngờ Bảo phương không kịp tránh đi, cuối cùng thì cảm thấy toàn thân nóng bừng lên sau động chạm đó, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Cũng không biết bản thân vì quá xấu hổ hay tức giận, Bảo Phương đứng bật dậy xém chút lật tung cả cái bàn lẩu lên, nắm chặt cái bìa trong tay mình, rất muốn đánh Lăng Phong một trận tơi bời, nhưng vì đây là quán của người quen nên đành nín nhịn. Hừng hừng ánh mắt giết người nhìn Lăng Phong, căm phẫn bỏ đi.
Người nào đó thản nhiên nhìn theo cố ý nói lớn:
- Lãng phí thức ăn là có tội với đất nước lắm đó nha.
Bảo Phương đang đi được mấy bước quay đầu lại nhìn Lăng Phong, người nào đó thản nhiên cười cợt hươu hươ đôi đũa trước mặt cô.
Ba cô từng nói:” Hãy nghĩ đến việc, nhưng bạn nhỏ ở châu phi chết đói hằng ngày mà quý trọng thức ăn mà mình có” . Cho nên từ trước đến giờ Bảo Phương luôn trân trọng đồ ăn thức uống, càng sống tiết kiệm hơn khi thức ăn mình có vốn là do gia đình bác văn lâm cho, không thể phí phạm.
Ông chủ nghe tiếng nói thì ngẩng đầu nhìn Bảo phương đang xách cặp hướng ra trong khi lẩu chỉ vừa mới đem lên, cửa ngạc nhiên nói:
- Cháu định về sao?
Nhìn ánh mắt có chút thất vọng của ông chủ, Bảo phương bất đắc dĩ bèn nói:
- Dạ không, cháu đi tolet ạ.
- Ừ, đi đi – Ông chủ bèn nở nụ cười hài lòng gật đầu xua tay bảo.
Quay người thảy cái bìa xuống ghế, Bảo Phương bèn theo hướng tolet mà thẳng tiến, trước khi bước vào trong còn quay đầu ném cái nhìn phẫn nộ về cái kẻ đang đắc ý cười thầm kia.
Rửa mặt xong, Bảo Phương hậm hực đi ra, quyết định ăn thật nhanh rồi bỏ đi. Vì quá vội nên cô cho vào miệng thật vội vã, ngay lập tức hai má phồng lên, đầu lưỡi như ăn phải lửa ra sức nhai nuốt.
- Từ từ ăn, phải thổi đã chứ – Lăng Phong bèn ra vẻ bất đắc dĩ – Để anh giúp em – Rồi nahnh chóng kéo ghế ngồi sát bên Bảo Phương thấp đầu thổi thổi giúp thức ăn trên tay cô.
Một khắc ấy, trái tim Bảo Phương như nhảy ra khỏi lòng ngực, cô cảm nhận hơi thở dịu nhẹ của lăng phong vương qua đầu ngón tay, tựa thể máu toàn thân đều đang dồn tụ ở bàn tay cô, ngay cả hô hấp cũng đã bị ngừng trệ.
- Được rồi, mau ăn đi – Lăng Phong thổi xong bèn ngẩng đầu lên nói.
Lẩu nóng, ăn vào có thể rũ bỏ được cái lạnh nhanh chóng rồi kéo theo tuyến mồ hôi toát ra, gương mặt Bảo Phương đã lấm tấm mồ hôi. Lăng Phong khẽ lấy khăn giấy chậm mồ hôi cho cô, thật chậm rãi và nhẹ nhàng.
Sau đó cậu thong thả ăn, im lặng nhìn ngắm khuôn mặt Bảo Phương, đó là nét biểu cảm không bao giờ giống như cậu, một nét biểu cảm thuần khiết vô cùng. Không biết cái nhìn của mình càng khiến Bảo Phương đỏ bừng mặt không dám ngẩng đầu lên.
Cuối cùng nguyên một nồi lẩu hai người ăn, Bảo Phương ăn nhiều nhất, đến khi thanh toán cô phát hiện ví tiền của mình không cánh mà bay. Lúng túng cực độ, cô thầm mắng mình, đã không có tiền mà còn ăn như lợn chết đói
Thò tay vào bìa vơ vét xem còn chút tiền nào không thì Lăng Phong đã tiến lại quầy lịch sự rút ví tiền ra lấy tiền trả cho ông chủ. Sau đó kéo tay Bảo Phương đi ra bên ngoài.
Bên ngoài không khí lạnh đã tan biến nhưng những đợt gió khiến cho cơ thể đang toát mồ hôi của họ cảm thấy mát rượi, sảng khoái vô cùng.
Bảo Phương vùng tay ra khỏi tay Lăng Phong, đi về hướng xe buýt, quyết định trở về nhà. Không thể day dưa với hạng người này thêm nữa.
Nhưng lăng Phong đã bước đến đi ngang bên cạnh cô ca thán:
- Tôi chưa muốn về nhà.
Bảo Phương liên làm động tác liên quan gì đến tôi, rồi tiếp tục đi thẳng.
- Hình như ai đó nợ mình một bữa ăn thì phải.
Chân bảo phương ngay lập tức khựng lại, giờ thì cô biết thế nào là há miệng mắc quai rồi. Cô quay đầu nhìn Lăng Phong, đôi mắt trong suốt giờ đây có phần giận dữ đầy bất lực đành cuối đầu chịu thỏa hiệp.
Lăng Phong khẽ cười nắm tay Bảo Phương lần nữa kéo đi. Cậu ngoắc một chiếc taxi, đẩy Bảo phương vào trong xe rồi nói ra nơi mình cần đến.
Khi Bảo Phương về đến nhà thì đã thấy Trí Lâm đứng chờ mình trước cửa, trông sắc mặt không được vui vẻ. Cậu thấy Bảo Phương về thì đứng thẳng dậy nghiêm sắc mặt hỏi:
- Sao hôm nay em lại nghỉ học.
- Hôm nay em đến trễ – Bảo Phương cúi đầu hối lỗi lí nhí đáp.
- Đến trễ – Trí Lâm cau mày nhìn Bảo Phương, bình thường cô luôn đi sớm, sao hôm nay lại có thể đi trễ, cậu lo lắng hỏi – Em không được khỏe à?
- Không! Tại có chút chuyện nên lỡ chuyến xe buýt. Em hơi mệt, em về phòng nghỉ đây – Bảo Phương vội vàng tìm cớ bỏ đi trước khi Trí Lâm điều tra thêm.
Trí Lâm nghe vậy thì cũng không nói gỉ thêm, bảo Phương liền đi nhanh lên lầu về phòng mình. Quả thật hôm nay cô cũng khá mệt. Cô bị Lăng Phong dẫn đi đến công viên giải trí chơi rất nhiều trò. Từ năm 8 tuổi đến bây giờ, Bảo Phương mới lại đến đây chơi, cảm giác có chút lạ lẫm cùng sảng khoái vô cùng. Dường như tâm trạng không vui đã bị cuốn theo những trò chơi có cảm giác mạnh. Nhớ đến cái nắm tay thật chắt tạo cảm giác yên tâm của Lăng Phong khi họ bắt đầu bước vào trò chơi, trong lòng Bảo Phương xuất hiện một cảm giác lạ.
Sáng sớm hôm sau, Trí Lâm đã gõ cửa phòng của Bảo Phương bảo:
- Hôm nay anh chở em đến trường, kẻo lại đến lớp trễ nữa.
Bảo Phương chỉ khẽ ừ chứ không đáp, chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra không có gì phải ngạc nhiên. Trí Lâm năm nay lên 12 nên bận rộn, Bảo Phương không muốn làm phiền anh phải đưa mình đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn ké xe cậu.
Lăng Phong đến bến xe rất sớm chờ đợi, chờ đợi mãi mà vẫn không thấy Bảo Phương đến, thầm nghĩ bản thân thật ngốc lại quên mất việc xin cô số điện thoại. Đang thở dài thì vô ý xoay đầu lại thì bắt gặp một chiếc xe đạp chạy bon bon trên đường, một nam sinh đang chở Bảo Phương.
Cậu thoáng đờ người nhìn theo, mãi đến lúc xe buýt đã đỗ trước bến, đoàn người nối đuôi nhau lên xe huých vào vai cậu, cậu mới định thần lại, cũng leo lên xe.
Bảo Phương vẫn im lặng mỗi khi ngồi trong lớp học, đến giờ chơi thì Thục Quyên lại đến tìm cô, cho nên mãi đến khi ra về Lăng Phong cũng chưa nói chuyện được với Bảo Phương câu nào. Đành thở dài luyến tiếc ra về.
Đang đi thì nhận được điện thoại của Jay.
- Phong! Tan học chưa.
-Rồi.
- Đến Trấn Hưng với mình đi, dạo gần đây có đầu bếp mới nấu ăn ngon lắm.
- Rồi…- Lăng Phong cúp điện thoại, sau đó xuống xe. Nếu muốn đi Trấn Hưng phải bắt một chiếc taxi, mà giờ là giờ ra về gọi xe thế nào cũng bị kẹt, ngón tay gõ gõ mấy cái vào đầu, Lăng Phong quyết định đi bộ cho đơn giản.
Đi ngang qua một nơi bán tạp hóa có cắm đầu cây kẹo tròn, lăng Phong bỗng nhớ lại vị kẹo mà Bảo Phương đã cho cậu lúc hai người núp ở trong cái thùng bất giác khẽ cười. Trong đầu bắt đầu xuất hiện toàn hình ảnh của bảo Phương. Khi cô cười, cô giận, khi cô nhẹ nhàng, khi cô thờ ơ đến nỗi Lăng Phong cũng không ngờ từ việc chỉ muốn trả ơn cho cô mà trở thành dành quá nhiều sự chú ý cho cô, nhiều đến độ chính cậu cũng nghi ngờ bản thân.
Nhưng những dòng hoài niệm rất nhanh chóng bị quấy rầy bởi một nhóm người.
- A…ai như cậu chủ của băng Trấn Hưng vậy ta? – Một giọng nói khó nghe vang lên, một tên có dáng vẻ vô lại đang cặp kè hai em gái đi đến nhìn Lăng Phong cười cợt. Hắn ta bước ra từ con hẻm âm u, từ từ tiến lại gần Lăng Phong, phía sau hắn ta còn có ba bốn tên đô con mặt mũi dữ dằn theo bảo vệ.
Lăng phong nhìn thấy thì cười khẩy.
Kẻ trước mặt Lăng Phong chẳng ai xa lạ, hắn ta là con trai lớn của đại ca băng Cầm Long tên là Hải Nam.
Từ lần đầu gặp mặt tên Hải Nam này thì Lăng Phong đã thấy chán ghét cái gương mặt đầy nham nhở của hắn ta. Ít lâu sau đó, tên này thường hay gây sự với cậu để chứng tỏ bản thân hắn, nào giờ bị cậu đá gãy hai xương sườn cộnv ới cái vai trái bị trật khớp, cho nên hắn thật sự rất căm hận cậu
- Lâu quá không gặp, không ngờ cậu lớn lên lại đẹp trai đến thế này, đúng là khiến con gái xin chết vì cậu – Hải Nam buông lời trêu ghẹo.
Lăng Phong vẫn đứng nguyên chỗ cũ, vẻ mặt và ánh mắt cậu tỏ vẻ khinh thường rõ nét.
- Sao ****** lại sinh ra mày được nhỉ, à đúng rồi, bởi vì bà ta là ả đàn bà lẳng lơ vô cùng mà, không biết mày có thật sự là con của ba mày hay không nữa – Hải Nam cố tình bêu xấu mẹ Lăng Phong.
Đáng tiếc cho hắn, Lăng Phong lại không hề thấy tức giận. Lớn lên trong cuộc sống như thế này khiến cho cậu học được cách nhẫn nhịn. Huống hồ mẹ cậu đã chết, bà sẽ không thể nào nghe được mấy lời xúc phạm này để mà đau lòng, vậy thì cậu cứ coi như tên này là chó đang sủa vậy. Lăng Phong nhếch mép cười nhạt. Cậu một ngày nào đó phải khiến cho mọi người phải cúi đầu, phụ tùng nghe lệnh cậu, còn riêng cái tên Hải nam này, cậu sẽ không để cho hắn có cơ hội cúi đầu lần nào hết.
Hải Nam thấy lăng Phong không bị chọc giận thì thấy khó chịu trong lòng, hắn ta chau àmy nhìn Lăng Phong. Bốn tên đàn em nhìn thấy lập tức lao đến lăng Phong sấn tới. Một bàn tay vừa chụp lên vai của lăng Phong thì cậu hơi nhích người ra sau, đùi phải co bật lên khoảng mười phân thụi vào bên sườn của hắn ta, hắn lập tức ngã xuống đất như một trái mít chín.
Nhưng khi tên này ngã xuống thì từ sau lưng Lăng Phong một tên đô con khác lao đến ôm chặt cậu từ phía sau ghìm chặt vào trong cả người hắn. Sức tên này quả là rất khỏe, lăng Phong vùng vẫy nhiều lần nhưng vẫn bị hắn ghị chặt không tài nào thoát ra. Một tên khác thừa cơ hội lao đến định đánh vào mặt Lăng Phong một đấm. Nào ngờ Lăng Phong đã nhanh chân đá vào giữa đũng quần hắn ta, đó là điểm yếu nhất của đàn ông, hắn ta đau đớn đưa ta bụm lấy báu vật của mình, mặt mày xanh l1t ngã xuống đất gào thét rên rĩ.
Tên kia tức khí càng ghì chặt hơn đến độ Lăng Phong cảm thấy nghẹt thở, hắn nhanh chóng nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất. Bất đắc dĩ lăng Phong phải luồn tay ra sau eo hắn ta, nhằm ngay phần bụng mỡ dư thừa của hắn ta mà ra sức vặn khiến hắn đau đớn phải nơi lỏng tay ra. Thừa cơ hội đó cậu thúc một khuỷa tay vào sương sườn trước ngực hắn. Chân thì dùng sức đạp lên đùi hắn khiến hắn đau đớn phải thả cậu ra. Nhờ vậy Lăng Phong có thể giằng mình ra khỏi hắn ta, hít thở lấy không khí tiếp sức. Sau đó quay lại đá một cú vào ngay mạng sườn hắn ta khiến ta đau đến nỗi chảy cả nước mắt.
Hải nam thấy bọn tay chân của mình bị Lăng Phong hạ thê thảm thì tức giận vô cùng, hắn ta đẩy mạnh hai cô gái điếm bên cạnh mình ra xa, đưa tay cào bên trong áo vest móc ra một khẩu súng chĩa về phía Lăng Phong đe dọa:
- Để tao xem mày có biết sợ hay không?
- Tao có sợ hay không thì cũng chẳng hề gì, nhưng mày có sợ hay không thì tao biết rõ – Lăng Phong cười nhạt nhìn cây súng trên tay Hải Nam đáp.
- Giỏi lắm – Hải Nam cười ngang ngược- Để tao xem thân thủ mày nhanh hơn hay là đạn của tao nhanh hơn.
Những hắn vừa dứt lời thì đã thấy một bóng người nhanh nhẹn lao đến từ phía sau hắn đá văng cây súng trên tay hắn. Rồi cho hắn thêm một đấm ở ngay bụng, ngã xuống đất.
- Hắn ta chắc không chết đâu hả – Tiếng Thục Quyên vang lên sợ dệt hỏi.
- Yên Tâm đi, hắn ta cùng lắm là ngủ một giấc rồi tỉnh dậy mà thôi. Mau gọi cảnh sát báo là có kẻ mang súng đi dọa người – Bảo Phương trấn an Thục Quyên.
Thục Quyên vội gật đầu rút điện thoại ra bấm số gọi.
Một khắc nhìn thấy Bảo Phương trái tim của Lăng Phong đập rộn ràng, cậu ngỡ ngàng hỏi:
- Sao hai người lại ở đây?
- Bọn mình đến tìm một người bạn – Thục Quyên bèn đáp lời.
Một người bạn của Thục Quyên vì đi ăn cùng mấy người bạn gần đây thì phát hiện mình để quên bóp tiền nên đành gọi nhờ Thục Quyên đem tiền đến cho mượn. Thục Quyên thì lại sợ nơi này phức tạp nên rũ Bảo Phương cùng đi.
Bảo Phương muốn đi cùng Thục Quyên xong rồi thì nhanh chóng về nhà, đi ngang qua đây thì thấy Lăng Phong bị mất tên côn đồ ra quay đánh. Vốn chẳng định xem vào bởi vì lăng Phong dù sao cũng giỏi võ, nghĩ rằng mấy tên kia thể nào cũng sẽ bị ăn đập cho mà xem. Nhưng khi tên Hải Nam rút súng ra nhắm bắn thì Bảo Phương biết mình không thể làm ngơ được nữa.
- Xong rồi, họ sẽ đến nhanh thôi – Thục Quyên gọi điện xong thì tắt máy reo lên.
Nhưng Hải Nam và bọn đàn em dường như bắt đầu động đậy, bọn chúng lồm cồm ngồi dậy tay ôm ngay những chỗ đau của mình. Có thể tưởng tượng được mắt chúng vẫn còn hoa lên sau cơn choáng voáng.
Lăng Phong cúi người nhặt khẩu súng lên trước khi nó lại rơi vào tay bọn chúng, ngón tay cậu móc ở vị trí cò, giương tay chỉa súng về phía chúng, khiến chúng sợ hãi lùi lại rồi kêu lên:
- Đừng mà…
Toàn thân chúng run lên bần bật, thật chí lời cầu xin cũng nói không hoàn chỉnh.
Bảo Phương vả Thục Quyên cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm Lăng Phong.
Thúc Quyên sợ hãi nhắm mắt lại, Bảo Phương cũng sợ hô lên:
- Bỏ xuống đi, đừng làm như vậy.
Nhưng cô vừa nói dứt lời thì một tiếng súng rít lên , khói súng phả ra bật về phía Lăng Phong. Hải nam hét lên đầy sợ hãi, Bảo Phương vội nhìn lại thì thấy viên đạn đã bắn xuyên qua hai bên chân của Hải Nam. Xém chút nữa là hắn sẽ mất đi khả năng đàn ông của mình.
Bảo Phương và Thục Quyên cũng thở phào nhẹ nhỏm. Lăng Phong bình thản tháo hết đạn trong súng ra, những viên đạn rơi xuống lăng gần chân của Hải Nam khiến hắn ta không gượng được mà khụy xuống đất. Đúng là một phen kinh hồn bạt vía.
Cuối cùng Lăng Phong quăng nguyên khẩu súng vào người Hải Nam, gã run đến nỗi không thể đưa tay ra bắt giữ đành chịu một cú va đập khá đau từ khẩu súng.
Lăng Phong bèn túm lấy tay Bảo phương lôi đi, Thục Quyên cũng vội vàng chạy theo.
Bảo Phương quay đầu nhìn lại lần nữa, nhưng không phải là bọn người kia mà là khẩu súng. Lâu lắm rồi cô mới lại thấy súng, từ lúc ba cô mất, cô đã không còn hứng muốn đi theo anh trai tập súng. Bảo phương đột nhiên muốn thử cảm giác cầm súng là như thế nào.
Trên đường về, cả ba đều thấy đói bụng, Bảo Phương thấy họ đang đứng trên đoạn đường mà anh Bảo Nam thường dẫn cô đến ăn bèn đề nghị đến đó. Ba người cùng nhau đi ăn một quán nướng ở vỉa hè. Đây là lần đầu tiên Lăng Phong ăn ở bên ngoài như thế, cậu có phần e dè khi nhìn thấy chúng được bày trên mặt đường đầy xe cộ qua lại như thế, trông không được vệ sinh cho lắm. Sống ở nước ngoài bao lâu nay lại là người ưa sạch sẽ, càng khó hình dung ra việc sẽ có ngày mình đứng ở bên vệ đường để chọn món ăn. Nhưng thấy Bảo Phương và Thục Quyên cứ nhìn những món ăn trước mặt trầm tư chọn món, cái cảm giác tự mình chọn món rồi tự mình nướng lại thích thú vô cùng. Họ tùy ý chọn món chấm cho mình, Bảo Phương thấy Lăng Phong có vẻ khó xử khi không biết nên chấm cái nào thì chọn cho cậu món chấm mà cô thích nhất, rồi đưa trước mặt cậu khẽ bảo:
- Thử xem.
Lăng Phong không ngần ngại liền ăn thử, quả thật mùi vị thịt nướng thơm nồng cộng với vị the cay mằn mặn của nước chấm kết hợp lại khiến cho vị giác thấy ngon lạ thường.
- Thế nào? – Bảo Phương nghiêng đầu chớp mắt nhìn Lăng Phong hỏi vẻ mặt hăm hở chờ đợi.
- Rất ngon – Lăng Phong đưa ngón tay cái lên biểu hiện sự tán thưởng.
Bảo Phương hài lòng khi nhìn thấy vẻ thích thú trên mặt của Lăng Phong, đây là món mà anh Bảo nam thích nhất.
- Cái này, cái này cũng ngon – Bảo Phương bèn hào phóng chỉ dẫn.
Vẻ mặt hướng dẫn cho Lăng Phong của Bảo Phương vô cùng rạng rỡ, cô vừa ăn vừa nở nụ cười hạnh phúc, Lăng Phong ngây cả người khi nhìn thấy nụ cười này của cô.
Cả ba người ăn rất ngon lành không hề biết ở một góc khuất có người đang quan sát họ.
Ăn xong, cả ba thỏa mãn cùng nhau ra về, bóng dáng người đó vẫn đi theo sau chân họ. Đi ngang một cửa hàng tạp hóa, Bảo Phương bèn đi vào mua chút đồ, Thục Quyên và Lăng Phong đứng bên ngoài đợi. Lăng Phong vô tình lướt qua cửa kính xe thấy bóng dáng một người thanh niên đội nón kết màu xanh đứng lấp ló bên kia vách tường quan sát họ.
Tính cảnh giác vốn có của cậu, mỗi khi đi bên ngoài thường chú ý quan sát xung quanh nhanh, lúc nãy cậu cũng nhìn thấy hắn ta, chóng biết hắn ta là kẻ theo dõi bọn họ nãy giờ.
Đặc biệt từ người đó toát ra một vẻ rất kì bí vừa có sự nguy hiểm nhưng lại không có cảm giác nguy hại. Mặc dù vậy, Lăng Phong vẫn cho rằng rất có thể hắn ta là một tên sát thủ mà ả đàn bà đó thuê để tiêu diệt cậu, vậy thì tình trạng hết sức nguy hiểm. Cậu không lo sợ cho bản thân mà là lo sợ Bảo Phương và Thục Quyên sẽ bị liên lụy.
Lăng Phong âm thầm quan sát hắn ta qua gương phản chiếu ở kính của cánh cửa tạp hóa, hắn ta vẫn đứng im nhìn về 

Contact:Chát yahoo

Copyright © 18/09/2013 Alogiaitri.com
Góc thư giãn cho mọi người
Được phát triển bởi các thành viên